LUÂN HỒI – HAY TỬ TẾ

LUÂN HỒI – HAY TỬ TẾ, ĐỂ CHO KIẾP SAU
.
Chưa vào đến nhà lão đã oang oang:
– Ông biết chuyện gì chưa ? Con dâu tôi là cụ tổ của dòng họ nhà tôi đấy ông ạ ! Láo thế chứ lại, sao lại có loại ngu xuẩn đến thế là cùng. Cái đứa con dâu vụng về, ngu ngốc ấy mà đòi làm cụ tổ, sinh ra dòng họ “Nguyễn” lừng danh nhà chúng tôi.
– Vâng mời bố vào đây, thiên hạ đều thế cả ai bằng được dòng dõi gia thế nhà ông đâu, thôi thì thông cảm cho họ.
– Súc miệng òng ọc, rồi nuốt đến ực một cái, như nuốt cục tức vào trong ruột, lão kể lể: – Chuyện là thế này; Hôm vừa rồi con dâu tôi nó đi học chữa mắt, về chữa cho con nó. Cái thằng thầy, có dậy chữa chạy gì đâu, lão ta chỉ dậy massage, nói là cách của lão làm cho các mạch máu, khí, huyết vùng mắt lưu thông, tự cơ thể sẽ điều chỉnh các bệnh tật, các hạn chế, khiếm khuyết về mắt, nhờ vậy mà mắt tự khỏi. Để lừa phỉnh lũ đệ tử, lão bầy đặt chuyện; Mỗi chúng ta ngồi đây, đang là cụ tổ của dòng họ nào đấy. Mấy đứa ranh con mà là cụ tổ của cả một dòng họ, thì không có gì có thể ngu hơn, láo hơn ông ạ !
– Tưởng chuyện gì, chuyện đó thì tôi biết rồi. Nó là thế này; Ông đã bao giờ nghe thấy cụ tổ 4 đời, 5 đời, 7 đời, 9 đời chưa ? Con dâu ông nó sinh ra cháu nội cho ông, thì cháu ông mang họ “Nguyễn” ? Cháu nội ông, nó gọi mẹ nó là cụ tổ đời thứ nhất, chắt ông cũng họ “Nguyễn” nó gọi con dâu ông là cụ tổ đời thứ 2, chút của ông nó gọi con dâu ông, là cụ tổ đời thứ 3, rồi chít thì gọi là đời thứ 4, rồi tiếp đến các đời thứ 5, thứ 6…. Từ đời thứ 4, thứ 5 trở đi con dâu ông và ông, bố ông, ông nội ông …. Đều được các cháu, chắt, chút, chít… gọi là các cụ tổ gần như ngang hàng với nhau đấy ông ạ ! Lão đần mặt ra mãi, nghĩ mãi, chắc hiểu nhưng không muốn hiểu; con dâu ranh con mà đòi ngang hàng với cha, mẹ, ông, bà mình, sau 80 hay 100 năm nữa.
Lão bỗng ngồi bật dậy: – Thế còn chuyện cái thằng thầy, nó nói với con tôi là: Nếu còn có kiếp sau, nó muốn được làm con, cháu, những cặp vợ chồng đang ngồi đây. Thế là lộn tu à, thầy mà lại muốn làm con của các đệ tử, học trò mình. Thầy gì mạ hạ đẳng mà ngu thế không biết.
Vâng đúng thế. Vậy tôi xin được hỏi ông:
– Nếu ông biết còn có kiếp sau, ông muốn được sinh ra, ông sẽ là con nhà nào, ông thử chỉ cho tôi, gia đình nào mà ông muốn làm con cái họ đi.
Mà ông chú ý nhé năm nay 60 tuổi 20 – 30 năm nữa ông sẽ chết. Rồi sau khi đi qua hết các tầng địa ngục, trả oán, ông mới được siêu thoát, mới được xếp hàng, chờ đến lượt quay lại làm người. Có nghĩa là lại sinh ra từ cái đứa mẹ ranh con 20 – 30 tuổi đấy. Mà cái đứa mẹ tương lai, của ông, có khi bây giờ còn chưa sinh ra đời nữa kia. Thậm trí, nếu ông độc ác, phải lưu đầy hàng trăm năm dưới địa ngục, mới được lên làm người. Thì thậm trí cụ tổ 7 đời, trong tương lai của ông, bây giờ có khi cũng chưa ra đời nữa ấy chứ (khoảng 25 – 30 năm là một đời, mà độc ác thù ghét dâu, cháu, biết mấy trăm năm mới thoát khỏi được địa ngục, để quay lại làm người).
– Tôi xin hỏi thêm, con, cháu ông có tốt không ? ông có yêu quý hơn con, cháu thiên hạ, hàng xóm, hay họ hàng nhà ông không ?
Mặt đần ra như táo bón lâu ngày, Lão bỏ ra về. Nhưng vừa đến cửa lão lại quay lại:
– Nhưng làm sao biết có kiếp sau thật hay không ?
Tôi cũng không dám chắc. Nhưng nếu không có kiếp sau, thì con người khác gì cầm thú đâu. Chúng ta đã không hết lòng vì con cháu. Chúng ta không kính yêu cha, mẹ, ông, bà, tổ tiên… Chúng ta làm tất cả điều này vì linh cảm được, mong muốn được, ao ước được, con cháu chúng ta đối xử với ta tử tế, khi ta về già, khi ta chết đi. Không có kiếp sau thì chắc gì người ta đã tôn kính lịch sử, văn hóa, nghệ thuật kiếp trước, và muôn vàn kiếp trước.
Nếu không có kiếp sau, đã không có các đạo giáo, khuyên răn người người làm việc thiện, yêu thương nhau, như thể, thân thiết ruột thịt, của nhau.
Câu nói: “Nếu còn có kiếp sau, nó muốn được làm con, cháu, những cặp vợ chồng đang ngồi đây”.
Đấy là triết lý của “đạo làm người”. Nếu mình thể hiện sự tôn kính, trân trọng, tất cả mọi người, thì mọi người cũng quý mến, trân trọng, yêu thương mình vậy. Người thầy đó, thấy trước mặt mình là những người tử tế, đạo đức, nhân hậu, hơn chính bản thân mình, từ trước tới nay. Thấy họ an lành, hạnh phúc, hơn mình, khi mình bằng tuổi như họ. Làm con cháu những người như vậy thực sự là ước mơ của kiếp sau đó bạn thân mến !
Nếu chỉ nhìn thấy cái tốt của người đời, tự khắc người đời nhận sẽ nhận thấy, mình là người tốt.
Lão về lâu rồi mà tôi vẫn còn muốn nói: Không chỉ các con, mà tất cả những người ta gặp trên đường đời, đều xứng đáng…
See Translation

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *