Ngày hôm qua

Ngày hôm qua.
Đói bụng quạ !
Ăn tầm bậy tầm bạ, cái bụng nó phản ứng : Cái tay phải nấu ăn cho cái miệng nhai, không thôi tao và đồng bọn bao tử ruột già ruột non đại trực tràng hành mày ráng chiệu !
Tranh thủ chạy ra chợ tìm mua rau củ về nấu ăn chơi. Chà ! Tha hồ cho mình chọn mua :
– 1 hộp bánh bèo khô, nhiều, 20 nghìn.
– 1 gói súp cua nhỏ, 10 nghìn.
– 5 cái bánh ít gai, 15 nghìn.
– 1,6 kg cam đường, 48 nghìn. (Cam vét rổ, 30 nghìn/kg).
– 3 ổ bánh mì không (mua ở Liên Hoa), 6 nghìn.
– 1 chai xì dầu (nước tương) Nam Dương 4 nghìn 900 đồng. (Đã lén mua ở xiu thỵ Điện máy Cho Lon 😀 )
Thoy nhiêu đó đủ ròy, chạy !
——————
Tới nơi gọi cửa, gọi mấy lần mới thấy già bước ra :
– Sao cháu đi trưa nắng zẫy ? Hg đâu ?
– Hg sai con đem đồ ăn qua nè. Hôm qua Hg bán hàng lời nhiều tiền lắm, Hg nói nhờ cô cầu nguyện nên bây giờ sai con đem đồ ăn tới cảm ơn nè.
Coi bộ bữa nay già xuống sức quá rồi, í da í da ! Bỗng dưng già khách sáo, không chịu ăn, à há ! Phen này có bao nhiêu sở trường sở đoản, mình phải đem hết ra may ra mới hầu hạ nổi. Anh Trời anh Trời, iem xin phép anh nha !
– Chà ! Hoa đẹp quá ha.
– Hoa giả đó. Hôm nay là ngày gì ?
– Dạ, mùng 1 Tết.
– Sao zắng hoe zẫy ? Sáng giờ cô có thấy ai trang trí hoa đèn đâu ?
– Đó đó ! Hôm nay là ngày Tết nên Hg mới nấu nướng rình rang ra nè ! Chồi ôi, bả công phu lắm nghe. Dặn con chờ để cô nấu cho xong miếng súp cho nóng nè, bánh trái đủ thứ nè, cô không ăn là phụ lòng bả, bả buồn à. Thôi để con đếm coi người ta gắn bao nhiêu bông lên cây mà đẹp ghê.
Bổn cũ soạn lại, mình bước ra đếm “một, hai, ba, bốn, năm, sáu… Ba mươi sáu, ba mươi bảy, ba mươi tám…”
Bà già vui vẻ ăn một mình ngon lành, thỉnh thoảng bà ngước lên nhìn mình đang “chăm chú” đếm say sưa rồi chêm vô :
– Nhiều ha.
– Ủa, sao nhiều dzẫy.
Mình giả lơ như không nghe không thấy, cứ đứng đó đếm bông giả, đếm, và đếm. “Một trăm tám lăm, tám sáu, tám bảy…” Già thấy mình không ngồi nói chuyện như mọi khi nữa, để yên cho mình đếm, già ăn ngon lành. 😀
Mình đã xử dụng xong 1 chiêu. Tiếp tục :
– Ui chùi ui, Hg cẩn thận lắm, dặn con đợi bả nấu súp xong mới kêu con chạy nhanh nhanh lên để bà ăn cho nóng nè.
– Thôi cô không ăn đâu, no rồi. Thôi !
– Không, miếng bánh bèo chút ét đó mà no gì. Hg nói cô ăn miếng súp này đi, như ăn miếng canh thôi.
– Ừ.
Mới đưa muỗng súp lên miệng, già nghĩ sao, lại chối bai bải :
– Thôi thôi, cô không ăn đâu !
– À, Hg nói súp này có chút à, cô ăn như ăn canh thôi, chẳng no béo gì đâu.
Dỗ 1 tăng nữa, già không ăn, nhất quyết không ăn ! Coi bộ khó rồi, mình tung chiêu tiếp :
– Chú cha chồy ôy hoa đẹp quá, con ra ngoài chụp mấy cái hoa đã nghe.
– Ừ.
Mình bước nhanh ra sân, thỉnh thoảng liếc vào, già đang múc ăn, à há !
Lượn lờ ngoài hiên chừng chục phút, mình nhởn nhơ chụp hoa chụp búm. Đoán già đã ăn xong, chạy vào, già chưa ăn bao nhiêu :
– Ay da, hình con chụp xấu quá ! Hg khó tính lắm, thế nào bả cũng la con chụp gì xấu hoắc cho coi.
– Kệ chỉ, hình cháu chụp đẹp mà !
– Thôi để con ra chụp lại.
Hic, lại ra ngoài chụp hình, quay được cái clip con ong đang hút mật bên chậu hoa cỏ. Đợi 1 chút nữa, đi vào, già đã ăn được 1 nửa.
– A, con còn quên chưa chụp cái hoa dâm bụt. Để con ra ngoài chụp hình 1 chút nữa rồi con vào nghe.
– Đi hoài dzẫy ?
– Rồi rồi, con ra ngoài sân chụp 1 chút nữa con vô.
Mình nói thầm :
– Đó, bây giờ cha đi với con thì cha đã thấy mọi sự. Con chỉ có thể lo chút chút gọi là thế này thôi. Nếu cha nghe được lời con nói, cha giúp bà phần hồn giùm con nha.
Quay trở vào, già đã bỏ tô súp qua 1 bên, già đang ăn cái bánh ít, à há.
– Cháu ăn đi.
– Dạ rồi, con ăn 2 cái rồi, con ăn nữa Hg la, bánh Hg làm để bà ăn cho ngon miệng mà ! 3 cái này cô ăn lúc nào cũng được.
– Cứ ăn đi, cô ăn 1 cái thôi.
– Không, Hg la. À, còn bánh mì này, Hg nói cô ăn chà bông hoài ngán thì chấm xì dầu ăn cho lạ miệng nghe. Hg chu đáo dễ xợ !
– Tạ ơn Chúa, tạ ơn Hg, cám ơn cháu…
– Thôi thôi, nhớ con dặn nghe.
Mình đã kịp ăn 1 ổ bánh mình không nhân, chấm chút xì dầu, 2 cái bánh ít.
Hỏi mấy đứa sinh viên mới đi học về, “mấy viên Otiv hôm CN anh gửi đâu, có cho bà uống hàng ngày không ?” Lắc đầu ngơ ngác, “em không biết, anh gửi ai ?” Hic, “không có ai, anh ghi lại tờ giấy để trên bàn học mấy đứa”, “để em về em hỏi lại người ngồi bàn đó đã”. Trưa quá rồi, chào già.
– Bây giờ con phải chạy về đây.
– Nhớ cho cô gửi lời cám ơn Hg nha.
– Dạ rồi.
Trễ quá, lật đật, mình quên mất xoa chút Salonpas gel. Thôi, để bữa sau vậy.
————-
Vài việc lắt nhắt gì đó, mình quên béng ời !
Tối, Người báo cho mình biết, sáng mai mình cần phải di chuyển. Lẹy Ngài, Ngài muốn iem mần chy ?
Hic, ngày nào cũng có cái khổ của ngày ếy !

8 thoughts on “Ngày hôm qua

    1. 1 chụy be bé shinh shinh hay đi cùng anh Phúc í mà, bả cấm tiệt mọi hành động nói năng gì lan quyên tới bả, xuýa !

  1. Nguyen Phúc haha dài quá e đọc đoạn đầu thôi nên dự đoán là a bị ỉa chảy :))))

    1. Để phân biệt với bánh bèo nhân ướt nhẹp, “pánh pèo số 4 chánh hiệu bà Hg” ớ ! Bánh bèo này nhỏ xíu xiu, rải bột tôm lên làm nhân, ăn với nước mắm ngòn ngọt ớ.

Comments are closed.