TÍM BIẾC!,

TÍM BIẾC!
.. Xuân tím biếc, mượt mà,thơm thảo, thăm thẳm, bồng bềnh, để bao giờ đến được những mùa quên lãng đãng cuối trời xưa…?!
Thân tặng các bạn thân yêu bài ca tự biên tự diễn của mình, nhân dịp chào đón mùa xuân Mậu Tuất. 2018 với lời thơ cùng tên của Trần Nhuận Minh:
"Sắc chiều bay, trên thành phố úa vàng. Mây chợt thức, giữa cơn mưa ngơ ngác. Khói biển lan, xanh mờ con sóng bạc. Một nửa mùa Xuân, nghiêng bóng xuống khoang thuyền. Cây cỏ vô tình, nhuốm nỗi dở dang em. Gió thổi, suốt đêm trăng mười bảy tuổi. Em ở đâu đây, trời dịu dàng bối rối. Thả vào hồn ta, giọt trăng cũ đầm đìa. Bầu không trong, tinh khiết đến nhường kia. Mái phố xẫm, nỗi buồn mùa Đông rớt. Chân ta vấp bóng chiều ẩm ướt, khoác chiếc áo gió. Em nhớ ta chăng, gió động sắc Bàng già…Năm tháng đi qua, vui buồn cũng đi qua.Ta cúi nhặt dấu chân thời mây nước. Bồng bềnh hỡi! Làm sao mà tới được, một mùa quên, lãng đãng cuối trời xưa…!"
Xem địa chỉ bán áo gió tại wetrek để biết thêm nhiều thông tin chi tiết khác.
Xem thêm thông tin bên lề tại địa chỉ: kenhlamtrangda.com/2018/06/15/cam-dong-nguoi-cha-ngheo-mua-do-giang-sinh-cho-con-khong-khi-lanh-tiep-tuc-tang-cuong/