VÀ CÔ ĐỘC TÔI NGỒI NGHE EM HÁT

VÀ CÔ ĐỘC TÔI NGỒI NGHE EM HÁT
(Hồng Thanh Quang)
Và cô độc tôi ngồi nghe em hát
Những bài ca của thuở đã xa rồi.
Và tôi khóc, không hiểu sao tôi khóc,
Nước mắt rơi hay mưa tắm chân trời…
Nửa thế kỷ đã tan trong khoảnh khắc,
Sao hồn nhiên như vẫn tuổi lên mười,
Ai cũng thích dõi nhìn em trên phố,
Lá thu bay luôn lấp lánh sao ngời…
Và buổi ấy Hồ Gươm xanh biếc mắt,
Ta chân trần cầu Thê Húc lung liêng.
Tôi đã chắp bao nhiêu vần vụng dại,
Để nỗi niềm sa ngã hóa linh thiêng.
Qua tất cả những tôn vinh ồn ã,
Còn điều gì ta không xót xa nhau!
Và cất tiếng em là muôn kiếp cũ
Cho hôm nay tươi lại nụ hôn đầu.
Anh xin lỗi, ngàn lần anh xin lỗi,
Đã để em vào vĩnh cửu đơn tình.
Ngày anh sống là ngày anh nguyện ước
Cõi muôn năm em ấm phúc vô hình.
Anh sẽ gánh tiếp những trần gian gió,
Trả giùm em những vay nợ duyên buồn.
Anh sẽ viết thêm những dòng dang dở
Chúc phúc em cả không ở thiên đường…
(13-9-2011)